Một em bé không thấy những gì của cuộc sống đang diễn ra, nhưng câu niệm
Phật giúp em mai đây sẽ thấy tất cả cái đẹp của vũ trụ.
Một cụ già
không bao giờ ngừng cử động, tật nguyền là thế, nhưng cũng câu Phật hiệu
đó, giúp cho cụ tương lai trở lại bình thường như bao người.
Một anh
thanh niên chỉ đi trên đôi chân của người khác, không xa đâu khi trở về
mái nhà tâm linh, chắc chắn rằng anh sẽ đứng vững trên đôi chân của
mình.
Mỗi chuyến đi để mỗi lần chúng ta được thấy, được cảm nhận,
được sẽ chia. Vì đâu đó chung quanh ta luôn cần những vòng tay nhân ái,
những hơi ấm tình thương để còn chút hạnh phúc niềm vui cho con người.
Trên
đời ai không một lần đã rơi vào cảnh khổ đau, tật bệnh, rơi vào cảnh bế
tắt của cuộc sống. Vì lâu nay chúng ta chỉ cho rằng đó là do số mệnh đã
an bài, nhưng đâu biết rằng đôi lúc chúng ta quá hờ hững, vô tình với
cuộc đời, thì chính sự hờ hững, vô tình đó quay lại cho chính chúng ta.
Như một hạt giống tốt hay xấu, mà ta đã gieo thì quả cũng như thế mà trổ
ra. Cho nên chính chất liệu, hạt giống yêu thương, giúp đỡ, sẽ chia,
khi chúng ta gieo nơi đâu nó sẽ hình thành nên hạnh phúc, niềm an lạc
nơi đó.
Hãy quay về nơi chính nội tâm chúng ta đang sống, đừng hờ
hững, mà âm thầm tạo dựng cuộc đời thêm những bông hoa nhân ái, để xóa
đi phần nào cỏ dại đau thương.
 |
| Cuộc đời gắn liền với cây nạn |
 |
| Đôi khi tình cảm không mua bằng vật chất |
 |
| Phút chờ đợi ổ bánh mì cũng ấm lòng |
 |
| Với cục bứu trên tai trái cụ, cụ chẳng quan tâm vì cảnh nghèo đeo bám |
 |
| Đôi khi ai đó đã từng vứt đi ổ bánh mì... |
 |
| Lại thêm một cô bứu bên trái, cứ mang theo suốt đời |
 |
| Tay chân chị hầu như rút lại tất cả |
 |
| Tình mẹ con |
 |
| Hình hài đôi khi làm cho những đứa bé khác rung sợ |
 |
| Mẹ để con chở Mẹ về! |
 |
| Mặt trời không để cho các cụ nhìn thấy... |
PT. Hoằng Thanh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét