PT. Hoằng Thanh

Những bài viết thực về đời sống con người, vạn vật...

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

Vượt qua khổ đau chỉ còn một chiếc chân

Ở thành phố Cần Thơ, hầu hết những ai thích mặc áo dài đều biết đến lò vẽ của anh Trần Hùng Bảo ở số 72/14A, đường Đề Thám, quận Ninh Kiều. Anh sinh năm 1960  trong một gia đình có 9 anh chị em. Năm 1971, khi ấy mới 11 tuổi, trong lúc đứng chơi dưới lòng đường, anh bị dòng điện cao thế bắn xuống. Dòng điện đốt phỏng toàn thân anh, nhưng nặng nhất là tứ chi. Những vết phỏng sâu trên tứ chi bị hoại tử. Để cứu sống anh, các bác sĩ đã phải cưa mất 2 cánh tay và 1 chân phải của anh. Cánh tay trái cưa sát nách, tay phải cưa đến nửa cẳng tay. Một bác sĩ chuyên khoa thấy đứa trẻ bị khuyết chi vận động đã xúc động nghiên cứu thiết kế riêng cho anh chiếc chân giả và chiếc kẹp kim loại để thay bàn tay.
Sau 5 năm nghỉ học để làm quen với cuộc sống tật nguyền, năm 1976, anh trở lại trường. Những ngày đầu tiên cầm viết bằng kẹp, anh nhiều lần rơi nước mắt. Nhờ kiên trì, cuối cùng anh cũng vượt qua thử thách.
Tốt nghiệp phổ thông trung học, anh biết không thể nhập cuộc với xã hội bằng con đường đại học mặc dù rất thèm được làm thầy giáo. Sau nhiều đêm suy nghĩ, anh tìm ra con đường tương lai cho riêng mình. Đó là nghề thợ vẽ chân dung. Thời phổ thông, anh từng vẽ báo tường và luôn được bạn bè ngợi khen. Thế là anh tìm thầy học vẽ. ông thầy thấy anh tật nguyền, nghĩ anh học vẽ cho vui nên cũng chẳng thiết tha truyền nghề. Khi thầy vẽ, anh ngồi quan sát để học lỏm rồi về nhà tự vẽ. Vẽ xong, mang đến cho thầy sửa. Chỉ sau một thời gian ngắn, anh biết cách vẽ truyền thần và tự tin mở tiệm. Qua 7 năm hành nghề thợ vẽ, anh mới nhận ra nghề vẽ chân dung “đói vất vưởng”. Công nghệ hiện đại đã đẩy cái nghề thợ vẽ chân dung lùi vào quá khứ.
Hình ảnh
Anh Hùng vẽ áo dài trên tay giả của mình
Cũng là nghề vẽ nhưng trang trí thời trang áo dài “có ăn” hơn. Năm 1990, anh đi học vẽ áo dài. Chịu khó học hỏi, một thời gian ngắn anh đã nắm được thủ pháp vẽ tranh trên áo dài. Đặc biệt, nét vẽ của anh có hồn riêng, ai cũng thích. Lò vẽ của anh trở thành mối của những tiệm may áo dài nổi tiếng ở Cần Thơ. Tiếng lành đồn xa, khách hàng Việt kiều đang sinh sống ở nước ngoài cũng gửi hàng về thuê anh vẽ. Sự nổi tiếng của anh đã thu hút nhiều học trò đến xin thọ giáo. Ước mơ “làm thầy thiên hạ” của anh trở thành sự thật dù chỉ là thầy dạy vẽ áo dài. Lò vẽ của anh trở thành một lớp dạy nghề cho thanh niên địa phương. Qua 15 năm mở lớp, anh đã đào tạo được hàng trăm học trò ra nghề. Đối với những học trò có hoàn cảnh nghiệt ngã, anh sẵn sàng dạy miễn phí và giúp đỡ mở tiệm.
Trong Hội nghị Người khuyết tật châu Á - Thái Bình Dương năm 2003 tại Hà Nội, sản phẩm tranh trên áo mang thương hiệu Trần Hùng Bảo được chọn trưng bày triển lãm.
Dù đắt khách hàng, đông học trò nhưng anh không bằng lòng “đi chậm” mà thường xuyên cập nhật nghệ thuật hiện đại để không bị tụt hậu. Nhờ vậy, khách hàng gốc Việt ở nhiều quốc gia luôn xem thương hiệu Trần Hùng Bảo của anh là một “à la mốt” thời trang quý tộc.
Những người khuyết tật vẫn có thể tỏa sáng trong đời nếu biết cách đứng lên, vượt trên nỗi đau khổ. Họ biết cách biến cuộc đời mình thành câu chuyện cổ tích để đứng thẳng giữa đời. Họ đáng để những người lành lặn suy nghĩ sâu về những gãy khúc cuộc đời riêng. 
ST

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét